
Đồ ăn rẻ bất ngờ luôn. Lượng đồ ăn mỗi suất cũng nhiều. Sẽ quay lại nhiều lần nữa
Sao Michelin là danh hiệu được trao cho các nhà hàng có phương pháp nấu ăn xuất sắc. Năm tiêu chí để đánh giá là: chất lượng nguyên liệu, sự hài hòa của hương vị, kỹ thuật nấu nướng thuần thục, cá tính của đầu bếp thể hiện qua món ăn, và quan trọng là sự nhất quán của món ăn theo thời gian và trên toàn thực đơn (hương vị vẫn “ngon ổn định” qua năm tháng). Không có giới hạn về số Sao Michelin được trao tặng hằng năm. Michelin thường có nhiều ứng viên cần xem xét trong năm nhưng buộc phải loại bỏ vì họ không giữ được chất lượng nhất quán, một số nhà hàng thì chỉ có một, hai món ngon, còn lại đều không đáng nhớ cho lắm. Cùng với việc tìm kiếm nhà hàng mới, Michelin cũng liên tục đánh giá lại các nhà hàng đã được trao tặng ngôi sao trước đó. Nhà hàng cũng có thể bị tước đi ngôi sao nếu không giữ vững phong độ, xuống cấp, và không thể cân bằng được 5 tiêu chí trên. Những năm 1900, anh em người Pháp là Andre Michelin và Edouard Michelin bắt đầu kinh doanh lốp xe. Họ nhận ra phải khuyến khích mọi người ra đường du lịch thường xuyên để bán được nhiều lốp xe Michelin hơn. Vậy là họ xuất bản cuốn cẩm nang hướng dẫn dành riêng cho người lái xe đi du lịch, trong đó bao gồm thông tin như bản đồ, danh sách khách sạn, nhà hàng, trạm xăng, và một số địa điểm tham quan cùng lời khuyên du lịch hữu ích. Sau này, người ta tìm đến cuốn cẩm nang chủ yếu là vì nhà hàng và các địa điểm ẩm thực khác, nên anh em nhà Michelin cũng chuyển hướng tập trung khai thác chủ đề nhà hàng. Họ tuyển dụng các nhà phê bình ẩm thực để đánh giá nhà hàng trên khắp lục địa. Và từ đây Sao Michelin ra đời.
Hình ảnh và thực tế ko giống nhau, đồ uống pha linh tinh, nguyên liệu lm đồ ko tươi, thái độ phục vụ kiểu bố thiên hạ.