
Cửa Hậu khá nhỏ, đang được sửa chữa đường vào nên khá lộn xộn.
Mình được biết đến Thành cổ qua các trang thông tin, về lịch sự thì mình xin phép không nhắc lại nhiều, còn về lối đi , Đông Tây thì mọi người thấy ở đường chính, cá nhân mình thấy để hoang sơ và đẹp mình thích cổng này và cổng tiền, Lối đi cổng này là một ngõ nhỏ, cạnh trường học bỏ hoang, tuy hẹp nhưng vào tham quan rất đẹp, mọi người chúng ta lên có ý thức chung bảo vệ môi trường cảnh quan. Ở đây tham quan hoàn toàn miễn phí , ngồi nơi đây rất thư thả . Đi khoảng 100m từ đầu đường bạn sẽ tới .
Là cửa hoang vu, ế ẩm nhất của Thành tại vì đóng cụt đường. Có thể sau này sẽ thông qua Phan Chu Trinh, nhưng cho tới hiện tại đây vẫn là con hẻm nhỏ đất sỏi. Xung quanh có vài nhà dân, nhưng lâu lâu mới có con nít ra đây chơi, còn người lớn chả thấy ra đây làm gì ngoài đi cắt cỏ. Để cổng thành thành nơi yên tĩnh, bình lặng. Bạn có thể đem bộ trà cụ lên đây lúc chiều tà, ngắm nắng chiều xiên góc 7giờ, ngắm nhìn về mấy bờ thành xanh cỏ kéo dài ra xa, trong không khí trong lành, thoáng mát. Ra vô xin chú ý giữ gìn vệ sinh tốt. Lúc tui tới nơi này rất là sạch, đánh giá cao ý thức và công lao của bà con giữ gìn.
Cửa hậu khá hoang vu. Là cửa cụt của thành cổ Diên Khánh. Theo Trung tâm Quản lý di tích và danh lam thắng cảnh tỉnh Khánh Hòa, thành cổ Diên Khánh được xây dựng vào năm 1793. Ít ai biết thành cổ Diên Khánh từng là trung tâm chính trị, hành chính của tỉnh Khánh Hòa qua các thời kỳ lịch sử từ năm 1802 đến 1945. Tư liệu lịch sử đã ghi chép quá trình hình thành, xây dựng tòa thành này. Vào năm Quý Sửu (1793), sau khi đánh bại quân Tây Sơn và chiếm được phủ Diên Khánh, chúa Nguyễn Ánh đã tìm hiểu kỹ về địa thế của vùng đất này và cho xây dựng thành Diên Khánh với diện tích khoảng 36.000 m2. Thành xây dựng theo kiến trúc quân sự kiểu Vauban - một hình mẫu thành quân sự phổ biến ở Tây Âu thế kỷ XVII, XVIII. Thành có hình lục giác nhưng các cạnh không đều nhau tạo thành các góc đắp nhô ra ngoài để dễ quan sát hai bên. Bên trong mỗi góc được đắp thành một khoảng đất rộng dùng làm nơi trú quân. Mỗi góc thành đều đắp một ụ đất cao khoảng 2 m để đặt súng đại bác, gọi là pháo đài góc. Tường thành đắp bằng đất cao khoảng 3,5 m, có hào nước sâu 3 - 5 m, rộng 20 - 30 m. Ban đầu thành mở 6 cửa, về sau bỏ bớt 2 cửa.
Nằm giữa nơi hoang vu với lối đi chật hẹp khó tiếp cận, nhìn ra là bãi cỏ thấp, nhiều chó của nhà dân địa phương