
Đại Trung Môn là cổng chính thứ hai trong quần thể Văn Miếu – Quốc Tử Giám, được xây dựng từ thời vua Lý Nhân Tông vào thế kỷ 11. Đây không chỉ là một công trình kiến trúc mang đậm dấu ấn truyền thống mà còn là biểu tượng của tinh thần học đạo và lòng tôn kính bậc thánh hiền. Cánh cổng gồm ba lối đi, trong đó lối chính giữa chỉ dành cho vua, hai lối hai bên dành cho quan lại và học trò. Trên cổng là ba chữ “Đại Trung Môn” viết bằng Hán tự, mang ý nghĩa “cửa lớn trung dung”, thể hiện tư tưởng Nho giáo về sự trung hòa và chính trực. Khi bước qua Đại Trung Môn, du khách như ngược dòng thời gian, đi vào không gian của hàng nghìn năm trước – nơi những bậc hiền tài đã từng dạo bước, nơi khởi đầu của con đường khoa bảng và học thuật rực rỡ của đất nước. Đây là một điểm dừng chân vừa trang nghiêm, vừa đầy cảm hứng, khiến lòng người trào dâng niềm tự hào và kính ngưỡng.
Khuôn viên rộng, đông đúc
Đại Trung Môn là một trong năm cửa chính của Văn Miếu – Quốc Tử Giám, và được xây dựng dưới triều vua Lý Nhân Tông, vào năm 1070, cùng thời điểm Văn Miếu được dựng lên. 1. Người xây dựng Người cho xây: Vua Lý Nhân Tông (trị vì 1072–1127). Thời điểm: Khoảng năm 1070, khi Văn Miếu được dựng để thờ Khổng Tử và các bậc hiền triết Nho giáo. Đại Trung Môn nằm ở giữa Văn Miếu Môn (cổng chính) và Khuê Văn Các, là cửa thứ hai trong trục chính của toàn bộ quần thể. 2. Ý nghĩa tên gọi “Đại Trung” nghĩa là “đạo trung dung lớn lao” — tư tưởng trung hòa, đúng mực, tiêu biểu cho đạo Nho. Đây là cổng tượng trưng cho sự chính trực, trí tuệ, và tinh thần học đạo của sĩ tử trước khi bước vào khu vực thờ Khổng Tử và học tập. 3. Kiến trúc Gồm 3 gian, với 3 lối đi: Cổng giữa dành cho vua. Hai cổng bên dành cho quan và sĩ tử. Trên mái có đề 3 chữ “Đại Trung Môn”, nét chữ cổ trang nghiêm.
Cùng BPH 12 LÝ K113 trường CVA đến dâng hương trước ngày các con thi tốt nghiệp THPT
Khổng Tử- Chu Văn An