
Đăng nhập để viết đánh giá
Đăng nhậpÔNG TƯ GIỮ NGỰA TRONG TÂM THỨC NGƯỜI DÂN CHÂU ĐỐC - VĨNH TẾ, AN GIANG Hình ảnh ông Tư giữ ngựa trước Lăng Thoại Ngọc Hầu là một hình ảnh quen thuộc trong tâm thức người dân Châu Đốc - Vĩnh Tế, An Giang từ bao đời nay. Ông như một biểu tượng của sự trung thành, miệt mài và bền bỉ; một lòng chăm lo, bảo vệ chú ngựa cho Quan, để Quan làm phương tiện đến với những vùng đất mới, giúp dân, mở cõi, khai phá những miền đất trù phú phương Nam. Người dân nơi đây thân thương đặt cho ông tên gọi “Ông Tư giữ ngựa”, như một tiếng gọi gần gũi, gợi nhớ về tấm lòng hào sảng, nghĩa tình giúp người của người dân Nam Bộ. Ngày nay, khi mọi người đến với Lăng Thoại Ngọc Hầu (phường Vĩnh Tế, An Giang), sẽ thấy trước lăng vị Trấn thủ Thoại Ngọc Hầu hình ảnh ông Tư giữ ngựa - như một biểu tượng của sự bền bỉ, miệt mài và một lòng trung thành với non sông, đất nước. Nguồn: An Bình
Lăng Ông Thoại Ngọc Hầu đối diện miếu bà, lăng có lối kiến trúc cổ, khi mọi người đến núi Sam có thể ghé tham quan và thắp nén hướng đến người có công mở cỏi vùng đất Nam Bộ xưa.
Chuyện xưa kể rằng… Hồi đó, vùng đất An Giang – Châu Đốc còn hoang vu lắm. Đồng không mông quạnh, rừng rậm um tùm, nước thì nhiều mà đi lại khó, dân thì thưa thớt, cuộc sống bấp bênh. Giữa lúc ấy, có một vị quan triều Nguyễn được vua sai vào trấn giữ phương Nam. Tên ông là Nguyễn Văn Thoại, dân quen gọi là Ông Thoại Ngọc Hầu. ⸻ Ông quan lạ lắm… Ông không quen ngồi võng chỉ tay năm ngón. Ông xắn quần lội bùn, ăn ở cùng dân, cùng đào đất, đắp bờ, mở đường dẫn nước. Thấy đất tốt mà nước không thông, ông nói: “Phải đào kênh cho dân, có nước thì mới có ruộng, có ruộng thì dân mới sống được.” Thế là kênh Thoại Hà ra đời, nối Rạch Giá – Long Xuyên. Nước chảy, lúa lên, ghe thuyền xuôi ngược, xóm làng bắt đầu đông vui. ⸻ Nhưng công trình lớn nhất… là kênh Vĩnh Tế Kênh Vĩnh Tế dài hàng chục cây số, chạy sát biên giới. Đào kênh ngày đó cực lắm: • Nắng chang chang • Muỗi mòng, sốt rét • Dân phu mệt mỏi, có lúc muốn bỏ cuộc Lúc ấy, bà vợ ông – bà Châu Thị Tế không ở nhà hưởng nhàn. Bà ra tận nơi, động viên dân, lo cơm nước, thuốc thang. Người ta thương bà, nhớ công bà, nên sau này lấy tên bà đặt cho con kênh – gọi là kênh Vĩnh Tế. Dân gian còn truyền miệng: “Có kênh Vĩnh Tế là có mồ hôi, nước mắt và nghĩa tình của cả ông bà Thoại.” ⸻ Khi ông mất… Năm 1829, Ông Thoại Ngọc Hầu qua đời. Vua thương tiếc, dân đau lòng. Ông được an táng dưới chân núi Sam, nơi nhìn ra đồng ruộng mà chính tay ông từng mở đất cho dân cày. Lăng mộ ông không xa hoa, nhưng lúc nào cũng nhang khói. Người dân đi ngang thường khẽ nói: “Ơn ông còn đó, kênh còn nước, đất còn lành.” ⸻ Đến bây giờ… Người An Giang không chỉ nhớ ông là một vị quan, mà nhớ ông như người mở đất, người đào kênh, người lo cho dân no ấm. Chuyện về Ông Thoại Ngọc Hầu không phải chuyện sách vở khô khan, mà là chuyện của mồ hôi, của đất, của nước – và của lòng người.
Lăng Thoại Ngọc Hầu hay còn gọi là Sơn Lăng là 1 công trình kiến trúc rất hiếm hoi khi những gì mà chúng đã trải qua bao nhiêu năm lịch sử. Nhưng vẫn còn tồn tại nét văn hóa biểu trưng cho nhà Nguyễn tại mảnh đất phương Nam. Không chỉ là địa du lịch thu hút du khách đến đây để mở mang nét lịch sử văn hóa dân tộc Việt Nam mà đay còn là 1 công trình bề thế và tuyệt mỹ lâu đời.
Lăng Ông kiến trúc cổ kính ,Uy nghiêm Nằm trên trục đường chùa Bà Núi Sam thuận tiện tham quan.