
Định Vương Nguyễn Phúc Thuần là vị chúa Nguyễn thứ 9 cai trị Đàng Trong từ năm 1765 đến 1777. Ông là con trai thứ 16 của Vũ Vương Nguyễn Phúc Khoát. Lên ngôi khi mới 12 tuổi trong bối cảnh triều đình rối loạn, Nguyễn Phúc Thuần đối mặt với thách thức lớn khi quyền thần Trương Phúc Loan thao túng triều chính. Hắn bị cáo buộc dẫn dắt chúa Thuần vào con đường tửu sắc, làm suy yếu triều đình, dẫn đến sự nổi dậy của Tây Sơn và cuộc tấn công của chúa Trịnh từ Đàng Ngoài. Dưới triều Nguyễn Phúc Thuần, Phú Xuân từng là trung tâm văn hóa rực rỡ, với những công trình kiến trúc tráng lệ và thơ ca ca ngợi vẻ đẹp cố đô. Tuy nhiên, năm 1774, quân Trịnh mở cuộc tấn công Đàng Trong, buộc chúa phải chạy vào Quảng Nam, rồi Gia Định. Trong khi đó, thế lực Tây Sơn nổi lên, dưới sự dẫn dắt của Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ, và Nguyễn Lữ, nổi dậy với khẩu hiệu trừ gian thần, nhanh chóng chiếm lĩnh nhiều vùng đất. Năm 1777, số phận của chúa khép lại khi ông bị Tây Sơn bắt sống và xử tử cùng gia tộc tại Gia Định. Lăng mộ ông đang dần xuống cấp khá trầm trọng. Một số nơi bờ thành đã sụp đổ, mũ thành không còn, cỏ dại mọc xâm lấn khắp nơi
Lăng của vị chúa Nguyễn ít người nhớ đến, không gian xung quang trầm mặc và thương lắm
Lăng Trường Thiệu của Định Vương Nguyễn Phúc Thuần - Duệ Tôn Hiếu Định Hoàng đế (1754-1777), ở thôn La Khê Trẹm, xã Hương Thọ. Mặc dù là một trong 3 lăng chúa Nguyễn được công nhận di tích cấp quốc gia nhưng công trình này đang bị xuống cấp nghiêm trọng, tường vòng thành bị bong tróc, đổ gãy.