
Mình đến Nhớ hoài vào ngày cuối cùng của hành trình lang thang trên Đà Lạt. Lê chiếc vali thất thểu trong buổi sáng đầy nắng, mệt quá đôi chân này, tìm đến "chiếc quán" nghỉ ngơi. Đây vốn là tiệm may của cô chủ dễ thương, người đã dành cả đời để chắt chiu từng đường kim mũi chỉ trước khi biến nơi này thành trạm dừng chân cho những tâm hồn lữ khách. Ngồi đây, nhìn con dốc nơi Trịnh Công Sơn và Michiko từng tung tăng điệu nhảy trong phim Em và Trịnh, mình chợt nhớ về những ngày nhỏ xíu, cái thời "mưa vẫn hay mưa cho đời biển động", bố mẹ hay bật nhạc Trịnh mỗi tối mình cặm cụi học bài. Lúc đó chẳng hiểu gì, chỉ thấy lời hát cứ "âm thầm nhớ nhớ" rồi thấm vào lòng tự bao giờ. Không gian này đưa mình về lại một Đà Lạt nguyên sơ, không ồn ào náo nhiệt, chỉ có tiếng nhạc trầm bổng khiến "lòng thênh thang quá, nhẹ nhàng một nỗi nhớ chưa tên". Chỉ còn hơn giờ nữa là lên xe về lại Sài Gòn, nhưng rảo bước chụp hình khắp quán của các cô, thấy lòng bình yên lạ kỳ, như thể mọi muộn phiền đều đã được "đất muôn đời" ôm lấy. Menu đơn giản, chất lượng khá ổn vì mình là người dễ tính không cầu kỳ. Chỉ tô mì gói nóng hổi kèm ly trà cam quế, cùng tiếng nhạc du dương là đủ để bắt đầu hành trình về NHÀ. Thả hồn về lại những ngày xưa bé và về lại ngôi nhà thân thuộc sau những ngày dài lang thang. Cảm thấy thật đúng khi chọn chiếc quán làm điểm đến cuối cùng của cuộc hành trình, dù chỉ đủ thời gian ngồi lại hơn 1 tiếng. Bởi những gì còn dang dở thì cảm xúc mới đong đầy. 🖤
lượn lờ cafe Đà Lạt sáng mùng 3 Tết, tình cờ bắt gặp view quán đẹp nấp bên dưới đường, có thể nhìn thấy view tổng thể quán từ trên. Quán không gian yên bình, hoài cổ, nhiều view để chụp hình. Mấy cô bán quán cũng bình dị, dễ thương và rất thân thiện, hai đứa mình ngồi chill mém quên luôn giờ cơm trưa ở nhà.
Tiệm May Nhớ Hoài: Bản Tình Ca Cho Những Kẻ Mộng Mơ Giữa Mùa Đông Đà Lạt Có người nói, Đà Lạt mùa đông là "đặc sản" của nỗi buồn. Nhưng nếu bạn đứng ở Tiệm May Nhớ Hoài vào một buổi sớm mai, bạn sẽ thấy nỗi buồn ấy đẹp đến nao lòng – một vẻ đẹp rất "Trịnh", rất tình và cũng rất thực. 1. Khi "Nắng Thủy Tinh" Đậu Trên Vai Áo Đà Lạt những ngày này, cái lạnh len lỏi vào từng lớp áo, khiến người ta chỉ muốn cuộn mình trong chăn. Thế nhưng, đừng bỏ lỡ khoảnh khắc nắng sớm tại con dốc nhỏ dẫn vào tiệm. Đó là thứ nắng vàng ươm như mật, rót thẳng xuống mái tóc, làm bừng sáng cả một góc phố cũ. Đứng ở đây, giữa cái rét mướt của mùa đông, bạn sẽ cảm nhận rõ rệt sự giao thoa kỳ diệu: cái lạnh làm tê tái đầu ngón tay, nhưng nắng mai lại sưởi ấm tâm hồn. Một cảm giác rất "Em và Tôi" – vừa mong manh, vừa nồng nàn. 2. Không Gian "Trịnh" Giữa Đời Thực Không cần những trang trí cầu kỳ, Nhớ Hoài chinh phục người ta bằng sự mộc mạc của gỗ, của những bảng hiệu viết tay mang phong vị những năm 80. Chiếc view "triệu đô": Từ dãy bàn gỗ sát lan can, bạn có thể nhìn thấy cả một Đà Lạt thu nhỏ với những mái tôn màu xám, những ngôi nhà gỗ nép mình bên sườn đồi và xa xa là những rặng thông già. Góc check-in "thần thánh": Con đường dốc đá thoai thoải nơi bạn có thể thả dáng với một chiếc áo khoác da nâu hay một dải khăn len, bắt trọn tia nắng xiên qua vòm lá. 3. Kinh Nghiệm Thực Tế Cho Chuyến Đi "Săn Nắng" Để có được những trải nghiệm (và những bức hình) hoàn hảo như trong ảnh, bạn cần lưu ý một vài điểm "thực tế" sau: Thời điểm vàng: Hãy có mặt tại quán từ 8:00 – 9:30 sáng. Đây là lúc nắng đẹp nhất, trong trẻo nhất mà không bị gắt, cực kỳ nịnh da và màu tóc. Trang phục: Đà Lạt mùa đông rất lạnh, đặc biệt là khi ngồi ở không gian mở ngoài trời. Một chiếc áo khoác da hoặc cardigan dày không chỉ giúp bạn giữ ấm mà còn cực kỳ "vibe" với không gian hoài cổ của tiệm. Vị trí ngồi: Hãy chọn dãy ghế ngoài trời để ngắm nhìn thung lũng. Tuy nhiên, nếu gió quá lạnh, bạn có thể lùi vào khu vực có mái che nhưng vẫn đảm bảo tầm nhìn thoáng đạt. Địa chỉ: Số 09 Trần Hưng Đạo. Đường đi khá dễ tìm nhưng con dốc vào tiệm hơi đứng, bạn nên đi chậm để vừa đảm bảo an toàn, vừa kịp ngắm nhìn vẻ đẹp hai bên đường.
Tiệm cafe là tiệm may nhớ hoài nổi tiếng một thời, xuất hiện trong phim Em và Trịnh. Giờ các cô đau lưng k may nữa thì cô chuyển qua làm cafe. Cô dễ thương lắm, quán đẹp, chill và đồ ún ngon. Có nhiều nghệ sĩ cũng đến quán như diễn viên đóng vai Michiko, chú Quang Thắng, Trần Lực … Mng nên đến quán khi ghé thăm Đà Lạt nha. Trò chuyện thêm với cô sẽ biết thêm nhiều câu chuyện thú vị lắm ạ
Đi ngang vô tình thấy quán cà phê này, không ngờ là bối cảnh quay phim Em và Trịnh. Nước ngon giá cả hợp lí, view đẹp và đặc biệt có con dốc trong cảnh phim lên ảnh siu đẹp. Cô chủ quán rất dễ thương, chú giữ xe cũng nhiệt tình vui vẻ :3 Sẽ ghé lại vào lần sau.